Bao dien tu Bac Ninh
Thứ sáu, 10/11/2017 - 08:37
Hạnh ngộ 55 năm
Trong đời sống mỗi con người có rất nhiều kỷ niệm. Kỷ niệm sâu sắc nhất, đáng nhớ nhất chắc chắn là tuổi học trò. Thời học cấp 1, cấp 2 chưa nhiều kỷ niệm sâu nặng bằng cấp 3. Hình ảnh bè bạn và thày cô sống mãi trong tâm khảm mỗi người. Chúng tôi thường nhớ về lớp 10C, nhớ về ngôi trường cấp 3 Hàn Thuyên thân yêu… Nhớ những Thày Cô đã dậy dỗ chúng tôi nên người: Thày Ba, Thày Tú, Thày Bách, Thày Thanh, Cô Hợi, Cô Tâm, Thày Châu… làm sao chúng tôi có thể quên được!!!

Năm 1962, tốt nghiệp cấp III xong, chúng tôi vội vã chia tay nhau. Nhiều bạn vào bộ đội đánh Mỹ, vào đại học, trung học, trở thành sĩ quan quân đội, giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ, kỹ sư, kiến trúc sư… Có bạn ở lại nông thôn sản xuất, xây dựng quê hương…

Cựu lớp trưởng Lê Hồng Phúc đã tập hợp các bạn 10C lại thành một cộng đồng gắn bó thân thiết, cho đến tận ngày nay luôn vui buồn có nhau… Hàng năm, không chỉ thăm hỏi thày cô, bạn bè ốm đau mà cả quyên góp trợ giúp các bạn khó khăn, bệnh tật!

Lần hội ngộ sau nửa thế kỷ ngày ấy- 2012, lớp trưởng đã viết:

Ôm chầm bạn cũ ngày xưa

Rưng rưng ngấn lệ, nghẹn trưa… nắng hồng!

Tao, Mày còn nhớ? Nhớ không?

Củ khoai xẻ nửa, kẹo bông chia cùng

…Tình Thày, nghĩa bạn, tình quê

Vẳng câu quan họ, nhớ về trường xưa…

Và thu đông năm nay-2017, lớp chúng tôi lại tổ chức kỉ niệm 55 năm xa mái trường Hàn Thuyên thân yêu tại Hà Đông… Hội ngộ lần này nhiều bạn trong lớp tôi, người còn, người mất, đều đã thành cụ ông cụ bà và đọc những vần thơ đầy xúc động… Bạn Huy Phách ngày xưa ít tuổi nhất lớp, bây giờ cũng đã “cổ lai hy” rồi, trao tặng cho tất cả các bạn bài thơ HỘI NGỘ, kẹp trong Tập thơ “MƯA BÓNG MÂY” tặng các bạn:

Nào đâu dễ nhận ra nhau

Thời gian

Nước chảy chân cầu,

mây bay…

Rưng rưng tay nắm bàn tay

Năm nhăm năm- mấy vạn ngày, người ơi!

Bao nhiêu ghềnh thác đường đời

Gừng cay

Muối mặn

Mà nuôi chí bền

Áo cơm, bẩy nổi ba chìm

Về  đây hai chữ  “bình yên” mới là…

Đã thành ông

Đã lên bà

Phù vân là của

Phù hoa là đời

Mười xê (10C) bạn của tôi ơi

Tóc xanh, nay đã trắng rồi còn đâu!

Năm sau…

Năm sau…

Năm sau…

Nhớ  nhau

Về  được với nhau…

Lại cười !!!

Bạn Vân Hương cũng đọc những vần thơ mộc mạc tự đáy lòng:

  …Dù cho 1 chốn đôi quê

 Đi đâu ta vẫn nhớ về Bắc Ninh

Lớp trưởng bồi hồi, lưu luyến, đọc 4 câu kết của bài thơ thất ngôn bát cú như để kết thúc lần hội ngộ thứ 55, mà mỗi chúng tôi đều muốn sẻ chia:

Nhìn bạn cũ, tóc như sương sớm

Ngắm Thày xưa, tuổi bóng hạc chiều

Trường cũ Hàn Thuyên… bao - yêu - dấu!

Nhớ trường, nhớ bạn… biết - bao - nhiêu!…

 

Hà Đông-Hà Nội, ngày 21-10-2017

TS HỒNG PHÚC - KTS HUY PHÁCH
Top