Bao dien tu Bac Ninh
Thứ sáu, 12/04/2013 - 10:14
Đảng Cộng sản Việt Nam - Lực lượng lãnh đạo duy nhất nhà nước và xã hội
Thực hiện Chỉ thị số 22-CT/TW ngày 28/12/2012 của Bộ Chính trị về việc tổ chức lấy ý kiến nhân dân về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, với trách nhiệm là một đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, tôi xin có một số ý kiến đóng góp như sau:

Bấy lâu nay các thế lực thù địch vẫn rêu rao tư tưởng “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập”, đòi xóa bỏ Điều 4 trong Hiến pháp, hòng truyền bá và kích động tư tưởng dân chủ vô chính phủ, loại bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với sự nghiệp cách mạng nước ta. Tuy nhiên, chúng ta đã nhiều lần khẳng định không chấp nhận đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập và khẳng định giữ vững sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước và xã hội. Đây là vấn đề chiến lược liên quan trực tiếp đến sự an nguy của đất nước và sự sống còn của chế độ XHCN.

Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam đã từng ghi nhận sự tồn tại đồng thời của 3 tổ chức Đảng là Đông Dương Cộng sản Đảng, An Nam Cộng sản Đảng và Đông Dương Cộng sản Liên đoàn. Sau khi ra đời, ba tổ chức cộng sản đều tuyên bố ủng hộ Quốc tế Cộng sản, kêu gọi Quốc tế Cộng sản thừa nhận tổ chức của mình và đều tự nhận là đảng cách mạng chân chính. Trong quá trình phát triển tổ chức của mình, các đảng cộng sản không thể không tranh giành ảnh hưởng trong quần chúng nhân dân và không tránh khỏi công kích lẫn nhau. Tình hình đó sớm muộn sẽ gây ra sự chia rẽ trong phong trào công nhân, dẫn đến sự tổn thất cho phong trào cách mạng.

Trước nhu cầu cấp bách của phong trào cộng sản trong nước, một đòi hỏi khách quan là phải thống nhất các tổ chức cộng sản lại làm một, với tư cách là phái viên của Quốc tế Cộng sản, đồng chí Nguyễn Ái Quốc đã tới Hương Cảng (Trung Quốc) để triệu tập hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản thành một chính đảng duy nhất. Tại phiên họp ngày 3-2-1930, các đại biểu đã nhất trí hợp nhất các tổ chức cộng sản thành Đảng Cộng sản Việt Nam.

Do yêu cầu của tình hình cách mạng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng họp lần thứ nhất tại Hương Cảng (Trung Quốc) từ ngày 14 đến ngày 31/10/1930 đã quyết định đổi tên Đảng Cộng sản Việt Nam thành Đảng Công sản Đông Dương. Năm 1945, Đảng Cộng sản Đông Dương lãnh đạo toàn dân tộc đứng lên khởi nghĩa, giành chính quyền, thiết lập nên Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đặt quyền lợi của quốc gia, dân tộc lên trên hết nên trong những ngày đầu gìn giữ chính quyền và nền độc lập dân tộc, Đảng Cộng sản Đông Dương đã tuyên bố tự giải tán để giấu sự liên hệ cộng sản với nhà nước mới thành lập, lấy tên gọi mới là Hội nghiên cứu Chủ nghĩa Mác ở Đông Dương, mọi hoạt động công khai của Đảng từ đây đều thông qua Mặt trận Việt Minh. Song trên thực tế, Đảng vẫn hoạt động và chỉ đạo công cuộc kháng chiến.

Khi đó Việt Minh được xem như là một chính đảng tham gia bầu cử Quốc hội khóa I và chính quyền. Sau đó Việt Minh tham gia Hội Liên hiệp quốc dân Việt Nam (gọi tắt là Liên Việt), cùng với Đảng Dân chủ, Đảng Xã hội, Việt Nam Quốc dân Đảng, Việt Nam Cách mệnh Đồng minh hội... Hai tổ chức Việt Nam Quốc dân Đảng, Việt Nam Cách mệnh Đồng minh hội chỉ tham gia vài tháng, sau chỉ một số thành phần cấp tiến tham gia.

Năm 1951, Việt Minh và Liên Việt sáp nhập để hình thành một mặt trận dân tộc, giữ lại tên của Liên Việt (Việt Nam ngày nay gọi là Mặt trận Liên Việt). Trong tháng ba năm 1951 Đảng Lao động Việt Nam chính thức gia nhập Liên Việt. Liên Việt là tổ chức liên hiệp các tổ chức chính trị và xã hội với mục đích đoàn kết tất cả các lực lượng và đồng bào yêu nước Việt Nam không phân biệt đảng phái, giai cấp, tôn giáo, xu hướng chính trị, dân tộc để làm cho nước Việt Nam độc lập, thống nhất, dân chủ, phú cường.

Song, trong quá trình cách mạng, các tổ chức đảng phái hoặc phản động, hoặc có đường lối không đúng đắn, không vì quyền lợi của quốc gia, dân tộc đã lần lượt bị chính nhân dân loại bỏ, chỉ còn lại duy nhất Đảng Cộng sản Việt Nam do Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo có đường lối cách mạng đúng đắn, vì quyền lợi của toàn thể nhân dân lao động, vì nền độc lập và sự phát triển của đất nước đã được nhân dân lựa chọn là chính đảng duy nhất đại diện cho quyền lợi của mình.

Sau 1954, Đảng ta cũng chủ trương tổng tuyển cử tự do, thành lập chính phủ liên hiệp, thống nhất nước nhà, nhưng chính chính quyền Ngô Đình Diệm đã bác bỏ và phủ nhận thể chế đa nguyên đó. Mặt khác, được sự tiếp sức của đế quốc Mỹ, các thế lực phong kiến và phản động ở miền Nam cũng đã từng lập nên một chính thể đa nguyên với sự tham gia của nhiều đảng phái. Nhưng mục đích chính trị của các đảng phái đó lại chống lại nền độc lập dân tộc và quyền lợi của nhân dân lao động, nên nhân dân cả nước ta đã đứng lên bằng cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân năm 1975 lật đổ ngụy quân, ngụy quyền ở Miền Nam thống nhất đất nước và lựa chọn Đảng Cộng sản Việt Nam là người đại diện duy nhất cho quyền lợi của nhân dân lao động và cả dân tộc. Tính tất yếu của quá trình lịch sử tự nhiên đó đã và đang được nhân dân ta khẳng định trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam Xã hội chủ nghĩa ngày nay.

Trong những năm 1989-1991, hệ thống các nước Xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và các nước Đông Âu bị sụp đổ, do nhiều nguyên nhân nhưng nguyên nhân trực tiếp là Đảng Cộng sản phạm những sai lầm nghiêm trọng về đường lối chính trị, tư tưởng và tổ chức; chủ nghĩa đế quốc can thiệp vừa tinh vi, vừa trắng trợn, thực hiện “diễn biến hoà bình” ở Liên Xô và các nước Đông Âu và chế độ mới được dựng lên với những nét chung nổi bật là: tuyên bố từ bỏ Chủ nghĩa Mác- Lênin và Chủ nghĩa xã hội, thực hiện đa nguyên về chính trị và chế độ đa đảng. Trước bối cảnh đó, Đảng ta , nhân dân vẫn kiên định lựa chọn, đưa đất nước đi theo con đường Xã hội chủ nghĩa, thực hiện chế độ một Đảng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

Bên cạnh những thành tựu, chúng ta cũng còn có khuyết điểm, yếu kém, Đảng đã sớm nhận thức ra những thiếu sót, khuyết điểm và tự nhận khuyết điểm trước nhân dân, đã sửa chữa và sửa chữa có kết quả, đem lại lòng tin của nhân dân đối với Đảng, đưa đất nước ngày càng phát triển, đứng vững và tạo được vị thế trên trường quốc tế.      

Còn nhiều lý do khác để khẳng định việc bác bỏ đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập là có cơ sở lý luận và thực tiễn đúng đắn. Vì vậy, tại Điều 4 tôi nhất trí như Dự thảo sửa đổi, nhưng tại mục 1 tôi xin bổ sung thêm cụm từ “duy nhất”, để khẳng định Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội như thế sẽ bảo đảm cho Đảng thực hiện và hoàn thành xuất sắc vai trò lãnh đạo của mình, xây dựng nước Việt Nam độc lập, dân chủ, giàu mạnh, xã hội công bằng, văn minh, thực hiện thành công Chủ nghĩa xã hội và cuối cùng là Chủ nghĩa Cộng sản.

Nguyễn Hữu Quất
Top