Bao dien tu Bac Ninh
Thứ sáu, 09/02/2018 - 09:57
Kết nối
Đầu năm sương muối, cuối năm gió nồm. Cái thói quen của ông Giời hay làm cho nhân sinh cứ phải ngậm ngùi. Tiếng gà gáy trưa trong gió nồm ngày cuối năm lại càng thêm uể oải.

Bà lão gượng dậy giữa trưa ngay sau tiếng gà. Bà ngồi đấy trong căn phòng lặng lẽ nhìn qua ô cửa, mấy cành lá dập dìu, đu đưa mờ ảo bên ngoài tấm kính đã dán phim cách nhiệt như một ảo ảnh làm thức dậy kỷ niệm của một thời quá vãng.

Bà ngồi đấy, trên tấm phản gỗ lặng lẽ nhìn qua ô cửa và sống với những ký ức xa xôi.

Ngày tết là ngày kết của năm, là ngày gắn kết các thành viên trong gia đình với nhau, con cái về bên bố mẹ, ai cũng mong có chút gì đó để làm vui lòng mọi người trong gia đình, từ con gà trống thiến, vài cân gạo nếp, hộp mứt, chai rượu, rồi hoa quả, gia vị cho nhà bếp, vài lạng măng khô, nấm hương mang về từ miền ngược, chai nước mắm mang về từ Hải Phòng, Quảng Ninh cho đến tấm khăn mới cho mẹ, tấm áo mới cho cha già, bây giờ thì thêm tí đồ chơi điện tử cho lũ trẻ. Quà bánh, rượu thịt mang về để rồi tất cả cùng xúm lại, kẻ vo gạo, người nhặt rau, ngâm miến, bóc hành, tíu tít trong bếp ngoài sân. Mấy đứa cháu gái thì chịu trách nhiệm bầy mâm ngũ quả, lau dọn bàn thờ gia tiên. Nấu nướng xong tất cả cùng thắp hương dâng mâm cơm lên cúng tổ tiên, ông bà rồi tất cả lại quây quần bên mâm cơm gia đình, đông mấy cũng chỉ có một cái mâm tròn và một bát nước chấm, ấy là sự chia sẻ cay đắng ngọt bùi, thế là tết. Mỗi khi anh em nhìn thấy nhau để nói vài câu chuyện hài hước, tất cả đều cười, thế là xuân.

Mấy con gà trống thiến chẳng gáy mà nó kêu quang quác làm đổ cả cái lồng sắt,  bà cụ bất giác đứng dậy đi về phía tủ quần áo, bà nhặt hết rồi xếp gọn vào trong cái làn nhựa và không quên mang theo pho tượng Quan âm, cái cơi đựng giầu, bà buộc lại cái khăn cho đỡ gió rồi lặng lẽ đi ra phía cửa qua một hành lang rộng.

Im lặng đến lạ kỳ. Căn phòng của anh con trưởng chỉ thấy tiếng bàn phím canh cách, chị dâu cả nằm trên giường tay cầm điện thoại cắm giắc nghe vào tai, phía ngoài nữa là phòng anh con thứ mới ở tỉnh về lúc trưa cũng yên lặng với máy tính và điện thoại di động. Trong phòng khách lớn mấy đứa cháu trai cháu gái đứa thì Ipad đứa thì Iphone, ngoài hiên hai đứa trẻ cũng kiếm chỗ ngồi để riêng tư với điện thoại. Không ai ngủ mà sao yên lặng thế. Bà cụ bước đi từng bước cũng lặng lẽ như đi qua chỗ không người, hình như bà đã chìm sâu trong tiềm thức. Bà bước xuống bậc tam cấp của cái cổng nhà để ra đường. Vô tình bà giẫm phải một vật gì đó mềm mềm như cao su, không phải quả bóng mà là cái thứ đồ chơi, nó kêu như rít lên làm mọi người giật mình nhìn ra phía cổng. Đứa cháu gái vội kêu lên: Bà ơi! Rồi tiếp theo là tiếng chân chạy từ trong nhà ra vội vã, tất cả đều gọi Bà ơi, bà ơi. Bà cụ hơi chững lại: hử, cháu à, ừ ừ. Anh con cả ôm lấy bà cụ, chị dâu cả sụt sùi: U ơi, u đi đâu thế này? Bà cụ lừng chừng: U về nhà đây. Anh con thứ rưng rưng nước mắt: Nhà mình đây mà. Bà cụ bất giác giật mình: Hả, đây hả, rồi bà đứng như trời trồng.

Con cháu đưa cụ vào nhà, bà cụ như đã thoát khỏi một ảo giác của tiềm thức, con cháu bà cụ cũng như bừng tỉnh bước ra từ một thế giới ảo. Bà nắm tay từng đứa con trai, con dâu, cháu trai cháu gái để hỏi han, niềm vui cứ dâng đầy, sự cô đơn trên gương mặt người già bỗng dưng biến đâu mất, mấy đứa trẻ chợt như tìm thấy sự kết nối của hai thế hệ trong sâu thẳm ánh mắt của bà nội. Ừ, một sự kết nối đích thực, một cuộc đời thực, chân chất nhưng đầy đủ và trọn vẹn.

Tiền Hải
Top