Bao dien tu Bac Ninh
Thứ năm, 18/01/2018 - 08:55
Có học có hơn
Nhận lời mời khai trương xưởng mới của Tiến, tôi vừa mừng cho em, vừa trút được gánh nặng trong lòng. Mừng vì công việc của đứa em thân thiết được hanh thông, nhẹ gánh bởi niềm tin, ý kiến tham góp của mình với vợ chồng Tiến đã đạt được kết quả tốt đẹp.

Còn nhớ cách đây khoảng 2 năm, vợ chồng Tiến xảy ra bất đồng. Tiến quyết tâm bỏ việc tại một doanh nghiệp nhà nước để về quê mở xưởng mộc nhưng không được sự ủng hộ của vợ. Vốn có mối quan hệ thân thiết với cả hai vợ chồng Tiến  nên tôi được Tiến nhờ làm “thuyết khách”. Thu (vợ Tiến) một mực phản đối quyết định của chồng với lý do “Bao năm vất vả đèn sách mới có được tấm bằng Đại học danh giá, đang làm cán bộ nhà nước chả muốn lại muốn đi làm thợ mộc thì còn ra làm sao”. Tôi phải động viên thuyết phục Thu mãi: “ Học là để lấy kiến thức áp dụng vào thực tiễn. Làm gì thì làm miễn lao động kiếm ra tiền chính đáng là được. Cũng thì thợ mộc  nhưng có học khác với không học. Chuyên môn tự động hóa của chú ấy kết hợp với nghề truyền thống của làng chính là sự cải tiến mang lại rất nhiều tiềm năng…”. Cuối cùng Thu cũng miễn cưỡng đồng ý để chồng bỏ việc công ty về nhà tự mở xưởng.

Được cái công việc của Tiến thuận buồm xuôi gió, thu nhập khá, tính sơ sơ cũng gấp gần chục lần công việc cũ. Tuy thế nhưng hễ ai khen ngợi thì Thu lại lầu bầu “Đầu tắt mặt tối lắm. Nếu biết là làm thợ mộc thì ở nhà mở xưởng ngay sau khi hết lớp 9 như người A, người B kìa thì giờ giầu to rồi, làm gì phải học hành vất vả”. Những lúc như vậy Tiến chỉ cười, chẳng biết là do không dám hay không muốn tranh luận với vợ.

Buổi khai trương diễn ra khá hoành tráng, bà con ai cũng mừng cho vợ chồng Tiến làm ăn phát đạt. Một bà ngồi cùng bàn tôi cao hứng: “Chú Tiến quá giỏi. Cùng là hàng đục máy nhưng sản phẩm của chú ấy bao giờ cũng đẹp hơn, mẫu mã đa dạng hơn. Vừa rồi, mấy ông chủ làng này hợp đồng mua bán với nước ngoài lơ ngơ bị hố, thua lỗ đau, riêng chú ấy không dính tẹo nào, mới hai năm đã mở thêm được xưởng”.

- Bà so sánh như vậy là khập khiễng. Trong những ông chủ làng ta mấy người học hết cấp 3, tiếng Tây, tiếng Tầu không biết thì làm gì chả bị hố. Chú Tiến là người có ăn có học hẳn hoi thì phải khác chứ.- Một ông đáp lời. 

Câu chuyện của mọi người vẫn đang tiếp diễn rôm rả trong không khí phấn khởi của buổi khai trương. Thu khoác tay chồng nhiệt tình chào khách, cười rõ tươi cảm ơn những lời chúc mừng, khen ngợi, tuyệt nhiên không thấy em lặp lại điệp khúc “Đầu tắt mặt tối lắm…”.

Vân Giang
Top