Bao dien tu Bac Ninh
Thứ Tư, 17/01/2018 - 09:36
Thiểu thiểu thôi
- Này ông! Hôm lênh đênh trên Tây Hồ (Hàng Châu, Trung Quốc) sao mình lại không nhớ tới Âu Dương Tu nhỉ? (Trạch hỏi tôi)

- Thì suốt ngày tu mèm cả ra, lênh đênh trên hồ lại “tu” nữa để chết à?

- Chứng tỏ ông chỉ biết “nổ” thôi, chẳng biết đầu cua tai đỉa ra làm sao, trận rượu nào mà ông chẳng nhắc tới thơ của Âu Dương Tu: “Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu” đấy.

- À, thì ra của lão Tu à? Mà lão này ở đâu? (Tôi hỏi)

- Ông này cách chúng ta một nghìn năm, một nghìn năm rồi bố ạ, thời Tống. Bài thơ này ông viết trên Tây hồ mà chúng ta đã từng phiêu du trên hồ ấy đấy. Tên bài thơ là Xuân nhật Tây hồ ký. Bài thơ này người Việt đa phần chỉ biết câu mà ông hay đọc để gạ rượu thôi.

- Thế ông biết lâu chưa?

Trạch cười hề hề và kể: Tôi cũng đọc câu “Tửu phùng…” hôm có ông thông gia. Hôm sau con Hà nhà tôi nó hỏi: Bố có biết bài thơ ấy không? Tôi ấp úng: Bố chỉ biết, biết thế thôi. Nó liền đọc cả bài và diễn giải cho tôi nghe hoàn cảnh sáng tác, tác giả, tác phẩm. Tôi đọc ông nghe nhé: Xuân nhật Tây hồ ký: Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu/Thoại bất đầu cơ bán cú đa/Dao tri hồ thượng nhất tôn tửu/Năng ức thiên nhai vạn lý nhân. Tạm dịch: Cùng bạn hiền nghìn ly không đủ/Kẻ không quen không muốn nửa lời/Trên hồ một chén chơi vơi/Nhớ người bạn cũ chân trời xa xăm.

- Thì ra trên hồ uống rượu nhớ tri kỷ. (Tôi nói)

Nghe chúng tôi trò chuyện, đứa con dâu tôi xin phép nói: Bố và bác nên tích sẵn rượu, tới đây nhà nước quản lý sản xuất, kinh doanh rượu chặt chẽ lắm đấy. Người sản xuất, kinh doanh rượu, kể cả sản xuất thủ công cũng phải được cấp phép.

- Cảm ơn cháu, đó là Nghị định 105 của Chính phủ, bác xem trên ti vi nên cũng biết. Nghị định này có hiệu lực từ ngày 1-11-2017. Bác ủng hộ cả hai tay, cứ để nhà nhà nấu rượu, người người buôn rượu, rượu cồn, rượu độc tràn lan, đâu đâu cũng có người ngộ độc rượu. Nghị định này ra thì làng ta đây nhiều nhà không đủ điều kiện cũng phải tắt lò thôi.

- Bác Trạch ở trên giời rồi. Làng này họ vẫn nấu đầy ra đấy, có sao đâu. Tết đến họ còn chuẩn bị mỗi nhà bốn, năm nồi điện to, chờ thấp điểm đêm mới nấu để được hưởng giá điện rẻ kia kìa. Mỗi đêm, mỗi lò cho ra vài trăm lít đấy. Hôm trước lên nhà con Giang chơi, tôi thấy giữa thành phố còn khối lò đỏ lửa, bán mua nhộn nhịp. Lại còn buôn rượu nữa chứ, con bé Phượng chuyên thu mua tóc rối đầu xóm, giờ trên “phây” toàn rao bán rượu ngoại… chẳng biết thế nào mà lần.(Vợ tôi nói)

- Thế là thế nào nhỉ, hay là làng mình hẻo lánh,  nghị định chưa đến nơi, hay là họ cố tình làm nậu. (Trạch nói).

- Tôi thì chẳng biết ra làm sao, nhưng “Còn cô bán rượu, anh còn say sưa”. Tết đến nơi rồi, cứ nốc lắm vào, cứ chúc lắm vào là mang họa. Cứ phải thuế cao, phạt nặng những kẻ làm nậu, như thế, sản xuất, lưu thông mới lành mạnh, dân ta mới khỏe, giao thông mới an toàn, Tết mới thật vui! (Vợ tôi nói)

- Trạch nhìn tôi mủm mỉm: Từ nay tôi với ông cũng phải đoạn tuyệt cái thói “thiên bôi thiểu” đi, nên thiểu thiểu thôi, thiểu thiểu thôi mới vui, mới lành, mới êm ấm được.

Thạch Thảo
Top