Bao dien tu Bac Ninh
Thứ sáu, 05/01/2018 - 10:17
Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời
Tôi vốn rất yêu một Haruki Murakami (nhà văn Nhật Bản) với tính cá nhân rất mạnh. Ở ông luôn ý thức được việc tạo dựng cho riêng bản thân không gian ghi đậm dấu ấn cá nhân. Sức quyến rũ của văn chương Murakami thật sự tỏa ra vô cùng mãnh liệt, khiến mỗi người khi bước vào đều khó lòng cưỡng được.

 “Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời”  được coi là “cuốn tiểu thuyết cảm động sâu sắc nhất” của Haruki Murakami, chứa đựng con người thật nhất của ông. Câu chuyện tưởng đơn giản, nhưng lại rất khó nắm bắt, khó diễn giải theo một lý lẽ đơn thuần. Hajime (có nghĩa là khởi đầu) là nhân vật chính kể lại câu chuyện cuộc đời mình từ khi là cậu bé con một lạc lõng, khó hòa nhập đến khi trở thành một người đàn ông trung niên thành đạt. Câu chuyện cuộc đời anh gắn bó với hai người phụ nữ quan trọng nhất đó chính là Shimamoto-san, người bạn thời thơ ấu và vợ anh Yokiko. Ra trường, anh làm việc ở một nhà xuất bản nhỏ cho đến khi gặp và kết hôn với Yukiko ở tuổi 30 tuổi. Vào tuổi 37, Hajime là một ông chủ có tiếng với chuỗi quán bar nhạc jazz nổi danh tại Aoyama, anh có một gia đình hạnh phúc với Yukiko cùng hai con gái. Nhưng định mệnh thêm một lần nữa trêu đùa đưa anh gặp lại Shimamoto. Từ đây những cảm xúc sâu kín của Hajime như bừng tỉnh sau từng ấy năm tháng ngủ yên. Tuy nhiên, việc gặp lại Shimamoto đã đặt Hajime trước một lựa chọn: gia đình hiện tại hay cô bạn của một quá khứ đầy nuối tiếc. Cuối cùng, sau buổi gặp gỡ với Shimamoto – san và cô ấy đột ngột biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời của Hajime đã để lại cho anh vô vàn những câu hỏi không lời giải đáp và một nỗi day dứt, hối hận trước những nguy cơ đổ vỡ trong gia đình của anh.

Câu chuyện khiến độc giả phải day dứt, nghiềm ngẫm từng chi tiết để tìm ra một câu trả lời thỏa đáng với ham muốn tò mò được nuôi dưỡng từ những trang sách đầu tiên. Tình yêu đã vượt thành một thứ rất xa, một hiện tượng thuộc về vũ trụ không thể lý giải nổi. Sự biến mất làm người ta khó chịu nhưng nó vẫn cần phải có để tồn tại, như đời cần có sự hồ nghi để nhận thức được chỗ nào đúng sai. Hajime là một kiểu nhân vật đại diện cho thanh niên Nhật Bản thời kỳ ấy. Những kẻ luôn bị ám ảnh, day dứt bởi quá khứ, chết đuối, lạc lối trong hiện tại và cuối cùng bơ vơ, tuyệt vọng khi đứng trước tương lai. Họ sở hữu một lối sống nhàm chán, đều đặn như những vòng lặp, luôn đau đáu tìm kiếm mảnh còn khuyết của mình.

“Ở tận sâu trong bóng tối đó, tôi nghĩ đến mặt biển dưới cơn mưa. Trời mưa không tiếng động trên đại dương rộng lớn, mà không ai biết cả. Những giọt nước đập lên mặt nước im lặng, và ngay cả những con cá cũng không chút ý thức nào về điều đó. Tôi cứ nghĩ đến biển thật lâu, thật lâu, cho đến khi ai đó đi đến lưng tôi và nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi”. - Đoạn kết của cuốn tiểu thuyết là ranh giới cuối cùng cho những hồ nghi, mê hoặc của lỗi lầm và tha thứ, hạnh phúc và ảo vọng, về những tầng sâu không thể dò đến được của những nhân vật trong câu chuyện tình yêu này.

Yến Minh
Top