Bao dien tu Bac Ninh
Thứ sáu, 01/12/2017 - 09:01
“Cưỡng cơn gió bấc” và “Con sóng thứ bảy”
Tiểu thuyết “Cưỡng cơn gió bấc” của nhà văn Áo Daniel Glattauer do Lê Quang dịch từ nguyên bản tiếng Đức thu hút tôi bởi chính tiêu đề và cách thể hiện mới lạ, độc đáo. Với 10 chương, 286 trang sách là tập hợp những bức thư điện tử (email), tưởng chừng khô khan, nhàm chán mà lại hấp dẫn, cuốn hút kỳ lạ.
Đây là cuốn sách thuần túy về tình yêu, cụ thể hơn là câu chuyện tình của hai cư dân mạng, hai con người trưởng thành: Emmi Rothner và Leo Leike. Emmi chuyên thiết kế trang mạng, vì muốn cắt đặt báo dài hạn nên đã nhiều lần gửi thư điện tử đến nhầm hộp thư của Leo. Có lẽ chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu Emmi gửi nhầm thư đến một người bất kỳ nào khác. Nhưng đây lại là Leo, một người làm  tư vấn giao tiếp và trợ giảng môn tâm lý học ngôn ngữ ở một trường đại học, đang nghiên cứu tác động của email vào cách sử dụng ngôn ngữ và công năng chuyển tải cảm xúc của email. Thời điểm Emmi gửi nhầm thư, Leo đang trong giai đoạn khủng hoảng, mỏi mòn chờ thư của Marlene, cô và anh từng là “tình yêu lớn trong đời” của nhau. Sự nhầm lẫn tình cờ ấy đã bắt đầu một định mệnh, định mệnh giữa anh và Emmi.
 
Đọc mấy trang đầu tiên, bạn đọc không kiên nhẫn rất dễ chán bởi những email rời rạc, chẳng có gì hấp dẫn. Thế rồi, chẳng biết từ lúc nào bạn sẽ bị cuốn vào những bức thư, bạn sẽ phải đọc một mạch cho đến tận trang sách cuối cùng. Dường như ngay sau những email đầu tiên dò hỏi, xã giao, Emmi và Leo đã “nhận” ra nhau, “cảm” thấy nhau. Từ những email nhầm địa chỉ ban đầu cách nhau nửa tháng, 1 tháng và 9 tháng, các email dầy dần lên, mỗi  ngày, vài giờ rồi vài phút. Qua những cuộc đối thoại giữa hai người, chúng ta thấy một Emmi cá tính, thông minh, sắc sảo, hài hước, quyết liệt, đáo để; một Leo thông minh, tinh tế, nhạy cảm, lãng mạn, điềm tĩnh, lý trí nhưng cũng rất đa cảm và nặng tình; một Leo hiếm có và khó cưỡng! Có lẽ vì vậy mà họ hấp dẫn nhau! Thời điểm hai người bắt đầu “quen” nhau, Leo 36 tuổi đang cô đơn còn Emmi 34 tuổi đang sống êm  ấm với chồng là Bernhard Rothner, hơn Emmi 14 tuổi vốn là thầy dạy dương cầm của cô và 2 con riêng của chồng. Từ hai người bạn viết thư, bạn tâm giao trong thế giới ảo, Emmi và Leo say đắm nhau, thực sự yêu nhau từ lúc nào chẳng hay. Tình cảm bị dồn nén, căng tràn qua những con chữ say sưa, tung hứng.  Đã có lúc họ khao khát gặp nhau, đã có lúc Leo “hiện diện” giúp Emmi chống chọi với những cơn gió bấc lạnh buốt đang tràn về. Và một ngày kia, Bernhard đã phát hiện ra câu chuyện của họ, ông viết email cho Leo, cầu xin anh hãy xuất hiện, một Leo “bằng xương bằng thịt, một Leo cũng có khiếm khuyết, có chỗ để tấn công”, để ông có cơ hội đương đầu với anh và giành lại Emmi. Có lẽ email của Bernhard đã dẫn đến cái kết của “Cưỡng cơn gió bấc”. Chính lúc Emmi phát hiện ra tình cảm của mình đã rời khỏi màn hình máy tính, mình đã thực sự yêu Leo, khao khát gặp anh thì cuộc đối thoại tâm giao ngọt ngào, say đắm giữa hai người đột ngột kết thúc lạnh lùng khi gió bấc tràn về.
 

“Cưỡng cơn gió bấc” ra đời năm 2006, bạn đọc quan tâm đến câu chuyện tình yêu của Leo và Emmi phải chờ đợi tới 3 năm sau Daniel Glattauer cho ra mắt “Con sóng thứ bảy”. Tiếp tục là những email giữa Leo và Emmi, với 19 chương, 282 trang sách, “Con sóng thứ bảy” nhiều kịch tính hơn, nhiều bất ngờ và bí mật hơn. Một đồng nghiệp của tôi thích “Cưỡng cơn gió bấc” với cái kết của nó. Còn tôi, không biết có phải vì là phụ nữ nên tôi thích “Con sóng thứ bảy” hơn. Kể từ email cuối cùng ở “Cưỡng cơn gió bấc”, gần 4 tháng sau Leo từ Boston (Mỹ) quay về. Vốn nghĩ rằng Emmi vẫn tiếp tục duy trì hạnh phúc hôn nhân với Bernhard, bản thân quyết tâm xây dựng tương lai với Pamela, cô gái anh gặp ở Boston nhưng Leo không sao quên được Emmi cũng như Emmi không sao quên được anh. Leo những tưởng đã có thể khóa chặt Emmi trong những chiếc “tủ cảm xúc” nhưng dường như lúc nào chúng cũng chực bung ra. Một Leo thông minh, điềm tĩnh là thế, chín chắn, lý trí là thế mà nhiều lúc nhớ Emmi đến phát điên. Dù đã ly hôn với Bernhard ngay sau khi biết chồng đã biết về chuyện của mình với Leo nhưng cô không nói với anh, vẫn ân cần chăm sóc các con của Bernhard để cuộc ly hôn của cô với chồng không ảnh hưởng đến bọn trẻ. Cô hiểu Leo đã nhầm lẫn khi lặng lẽ đi Boston, đã nhầm khi nghĩ là mình yêu Pamela song cô vẫn âm thầm chờ anh, chờ “Con sóng thứ bảy”. Từ Boston, giữa những lúc đưa Pamela đi thăm thú họ hàng, anh vẫn “mang theo” cô: “Emmi, anh rất vui khi nhớ đến em! Anh phải dồn thêm trọng lượng vào câu này: EMMI, ANH RẤT VUI KHI NHỚ ĐẾN EM!... Bây giờ, dù có cách xa vạn dặm, anh vẫn có thể “ở nhà” mà không thấy nhói trong tim: chỗ nào có em, Emmi, chỗ đó là nhà”; “Với anh, em quan trọng không thể tả bằng lời. Không, không, không thể tả nổi!”. Và đây là email cô gửi cho anh: “Em đã đợi từ khi biết anh. Trong hai năm rưỡi qua em đã đợi nhiều gấp ba lần so với 33 năm trước đó”…

Hai tâm hồn đồng điệu, hai trái tim yêu thương mãnh liệt luôn hướng về nhau thì tất yếu sẽ về bên nhau: “Em yêu, anh vui sướng khi đọc thư em! Anh vui sướng khi viết cho em! Ta có thể chăm chỉ hơn được đấy… Và nhớ dành bụng về ăn ở nhà nhé!”…  

Chi Mai
Top