Bao dien tu Bac Ninh
Giai dieu cua tinh yeu nguoi linh
“Anh ở biên cương, nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt/ở nơi đây mùa này con nước, lắng phù sa in bóng đôi bờ/Anh ở biên cương, biết là em năm ngóng, tháng chờ/Cứ chiều chiều ra sông gánh nước, nên ngày ngày cùng bạn bè trên chốt, anh lại xuống sông Hồng cho thỏa nỗi em mong...”.

Khuc tinh que
Mai Tiến Trìu vốn là một nhà giáo chuyên toán của vùng đất Tiên Du. Những thăng trầm của cuộc đời đã làm cho trái tim ông nặng trĩu những yêu thương. Sự nặng trĩu ấy, sự thổn thức nao lòng ấy thì toán học không thể giải đáp nổi. Mai Tiến Trìu tìm đến thơ:

Nghe si Dam Xuan Trung
Đối diện với tôi là người đàn ông tầm thước, đôi mắt luôn nhìn thẳng và giọng nói ấm như có lực hấp dẫn. Gần như không còn chút dấu vết nào của khuôn mặt diễn viên vẫn thường say cháy trên sân khấu song con người ấy đã truyền cho chúng tôi ngọn lửa đam mê với nghệ thuật Tuồng truyền thống vốn đã như “duyên nợ” gắn bó với anh suốt hai mươi mấy năm nay. Anh là nghệ sỹ Đàm Xuân Trung.

Hội làng nhặt được câu ca/Mang về lại sợ cửa nhà chênh chao

Bà ở quê ra trước Tết/Mang cho nhà em quả bòng

Chẳng biết đấy là nương đồi ven suối trung du hay đây là rộng rãi cỏ non chân đê triền sông đồng bằng- Hoạt cảnh cặp đôi nghé non và bầy sáo hình như quen thuộc tự xửa xưa, mà tới nay đó đây vẫn gặp. Đáng quí là bức tranh linh động, tươi tắn từng nét bút riêng của người hoạ sỹ, thi sỹ Duy Phi.

Thuở ấy còn hồng hoang lắm/Người và Phật khác chi nhau

Tro chuyen voi nghe nhan Ban tay vang
Tôi đến thăm cụ Nguyễn Kim, ở làng Phù Khê Thượng (xã Phù Khê, Từ Sơn) vào một sáng đầu xuân. Sau cái bắt tay thân mật, cụ cho biết: “Tôi vừa được mời đi thăm các bạn hàng, cùng nghề ở Đông Hưng, Bắc Hải (Hai thành phố lớn ở miền Nam Trung Quốc). Vui lắm, lịch sự lắm, rất nhiều kỷ niệm sâu sắc nữa...”.

Mưa lay phay, gió lùa căm căm, sương giăng giăng. Nụ phơn phớt hồng, lộc xanh biêng biếc, cây đào xứ Bắc lúng liếng như một nét cười duyên. Giời đất như bỡn cợt với người, Đông như chửa muốn đi, Xuân hổn hển tìm về, phập phồng mong đợi. Trống hội thùng thình đâu đó như hối giục một chuyến du xuân.

Trang Previous page   1 ... 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167   Next page